Gửi anh- Mùa valentine của riêng em!

 


Anh à, chúng ta đã đi qua bao nhiều mùa valentine rồi nhỉ, mùi hoa hồng không còn vương lại trong trí nhớ của em, một góc quán không giúp em khơi gợi lại khoảnh khắc nào đó, bởi lẽ chúng ta chưa từng đi qua mùa Valentine đúng nghĩa. 

Em vô tình trở thành “ mẹ” khi chúng ta chưa kịp được hẹn hò đúng nghĩa,  những việc tưởng như đơn giản thì đối với chúng ta lại quá khó. Một bữa ăn tối vội vã, một bộ phim bỏ dở hay chỉ đơn giản nắm tay nhau lang thang trên con phố hối hả cũng là điều xa xỉ.

Em lại vô tình trở thành “ vợ” ngay khi em chưa kịp hiểu “ hôn nhân” là gì? một trọng trách em gánh vác vượt qua trí tưởng tượng của em trong những thành xuân ấy. Những tổn thương những va vấp nơi tuổi trẻ còn nóng bỏng khiến em chẳng thể nào ngừng nhớ tới nó cho dù bánh xe thời gian đã vận hành đi rất xa.

Em cứ mải miết xoay vần với hai chữ “ gia đình” mà nó vốn tồn tại trong xã hội này, nó khiến em quên đi cả chính mình. Có lẽ điều duy nhất em có là anh. Anh chính là món quà lớn nhất mà định mệnh bù đắp cho em.

Cảm ơn anh vì đã gánh vác thế giới nhỏ bé này trên vai mà chưa từng để em phải thấy "mệt mỏi".

Cảm ơn anh vì đã là bến đỗ duy nhất để em được sống thật với những yếu mềm, được "làm càn" mà không sợ hãi.

Và cảm ơn cả những tổn thương – vì nhờ chúng, em mới thấu hiểu rằng tình yêu không phải là tìm một người hoàn hảo để sửa chữa, mà là tìm một người đủ bao dung để cùng mình đi qua những sứt mẻ của cuộc đời.

Em từng tự hỏi: "Phải yêu anh thế nào để nỗi đau không còn tồn tại?".  Em sẽ không còn lặng lẽ ở bên anh như một thói quen, mà sẽ ở bên anh bằng tất cả sự bao dung mà anh từng dành cho em. 

Liệu rằng mùa Valentine có đến với chúng ta thêm một lần nữa …


No comments:

Powered by Blogger.